“Tôi nhớ ra rồi.” Hạ Văn Nam nói với Minh Lộ Xuyên.
Vẻ mặt của Minh Lộ Xuyên dường như hiện ra sửng sốt trong phút chốc, ánh đèn đường hắt vào khuôn mặt hắn, hàng lông mi dày tạo thành chiếc bóng dưới đáy mắt, “Em nhớ ra rồi?” Hắn lặp lại lời nói của Hạ Văn Nam.
Trong không khí buổi đêm, mùi pheromone của Minh Lộ Xuyên hòa quyện với hương thơm của hoa mộc tê càng thêm rõ ràng hơn.
Hạ Văn Nam đứng đối diện nhìn hắn, đột nhiên nghĩ: Quả nhiên đây là một Alpha, cơ thể của họ có thể phát ra pheromone mang cảm xúc cùng với dấu ấn cá nhân, truyền tải mọi cảm xúc của anh ta đến Omega mình yêu thương mà không cần nói thành lời. Nhưng tại sao cậu, vốn là một Beta lại nhận được những xúc cảm đó?
Khi còn nhỏ, cậu hề không thích thể chất đặc biệt này của mình chút nào, cũng không thích cảm giác lúng túng khi phải bước một chân vào thế giới giữa Alpha và Omega. Nhưng đến giây phút này, cậu lại thấy có chút vui mừng, nếu không nhờ thể chất đặc biệt này, có lẽ cả đời này cậu cũng không có cách nào cảm nhận được pheromone của Minh Lộ Xuyên. Cho dù nó cứ liên tục phả vào mặt cậu đầy dữ dội và quyết liệt như thế này.
Thời khắc này, Hạ Văn Nam không biết nên cảm thấy tiếc nuối hay may mắn. Cậu không có pheromone, tình cảm giữa cậu và Minh Lộ Xuyên vĩnh viễn là con đường một chiều, chỉ cần cậu không nói ra, Minh Lộ Xuyên sẽ không bao giờ biết được tâm tư của cậu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247331/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.