Hạ Văn Nam dừng bước, quay đầu lại nhìn Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên chỉ tay vào phòng nghỉ ngơi: “Vào trong thay đồ.”
Từ Phong mặt không đổi sắc đứng bên cạnh, vẫn giữ nguyên dáng vẻ nghiêm túc rất chuyên nghiệp.
Hạ Văn Nam đành mang quần áo vào phòng nghỉ.
Bộ đồ Từ Phong mua cho cậu vẫn là quần áo thường nhật, nhưng màu sắc và họa tiết thì trưởng thành hơn nhiều, trên người là áo thun màu xám nhạt và quần vải cotton, dưới chân là giày da mềm có kiểu dáng như giày thể thao.
Lúc Hạ Văn Nam thay đồ xong thì Từ Phong rời đi, trong phòng làm việc chỉ còn mỗi Minh Lộ Xuyên. Cậu bước chậm đến trước bàn làm việc của hắn, hỏi: “Anh hết giận chưa?”
Minh Lộ Xuyên không đáp lời cậu.
Hạ Văn Nam chống hai tay lên mặt bàn, cúi đầu nhìn hắn: “Không nói gì thì tôi đi trước đấy nhé.”
Lúc này Minh Lộ Xuyên mới ngẩng đầu lên: “Em định đi đâu?”
“Đi về hoặc là đi dạo chẳng hạn,” Nói đến đây, Hạ Văn Nam sực nhớ ra, “Tôi có thể đi xem chỗ làm việc của tôi không?”
Minh Lộ Xuyên trầm mặc trong phút chốc, ấn nút chuông trên bàn để gọi Từ Phong vào phòng.
“Dẫn em ấy đi dạo quanh công ty đi, bất kể nơi nào cũng được phép.” Hắn nói với Từ Phong.
Từ Phong đáp: “Vâng.”
Đối với Hạ Văn Nam mà nói, không bị nhốt chung một phòng với Minh Lộ Xuyên là vui rồi, cậu nhanh chóng chạy tới bên Từ Phong, vỗ vỗ vai anh nói: “Chúng ta đi thôi.”
Từ Phong đưa Hạ Văn Nam đi một vòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247294/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.