Lục Nghiên nằm trên chiếc giường bệnh, cô áp mặt vào cánh tường với ánh sáng mờ nhạt chiếu qua cửa sổ, góc phòng ẩn chứa sự yên tĩnh nhưng lại mang đến cảm giác cô đơn và bế tắc.
Tiếng đồng hồ lặng lẽ đếm ngược từ bên ngoài tạo ra âm nhạc lặng lẽ như đếm ngược thời gian.
Chậu hoa cam tươi tắn trên bàn đem lại ánh sáng lờ đờ, lại khiến Lục Nghiên nhớ về những kỷ niệm buồn tẻ.
Không gian trong bệnh viện yên bình nhưng cũng thật nặng nề, nó mang lại cảm giác bức bối và lo sợ của từng người trong đây. Lục Nghiên cảm thấy mình như mắc kẹt trong một không gian chật chội và căng thẳng.
"Cạnh!" Tiếng cửa mở, một giọng nói quen thuộc vang lên:
"Nghiên Nghiên! Cậu thế nào rồi?"
Lục Nghiên đang bận suy tư cũng phải trở về thực tại bởi giọng nói quen thuộc, cô không nhanh không chậm cất giọng êm tai:
"Hả? Cậu đến khi nào vậy?"
"Cậu làm gì mà khuôn mặt đờ đẫn thế! Mình hỏi mà cậu không nghe gì luôn à!"
"Đâu có nghĩ gì đâu, mình chỉ thấy không thoải mái khi ở trong này quá lâu thôi." Lục Nghiên cười ngượng, cô bình tỉnh nói với cái giọng bình thường.
Thời Thanh Diệu đi đến, cô không nhanh không chậm ngồi xuống bên cạnh Lục Nghiên.
"Mới chỉ một tuần thôi, cố gắng lên nào, không phải ngày mai là được xuất viện rồi sao?"
Thời Thanh Diệu an ủi bạn, cô cũng biết bệnh viện là nơi rất là khó chịu, vì hằng ngày phải hít thở với cái bầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-may-trong-gio/3623690/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.