Từ khi bị giam vào ngục của phủ An, Hà Dụ chưa bao giờ cảm thấy bất an đến vậy.
Thật ra, từ lúc tòa tuyên án cho đến những ngày bị chuyển đến nhà tù, với Hà Dụ mà nói, đó giống như một sự giải thoát. So với lúc còn ở trại tạm giam, mỗi ngày không làm được gì, chỉ chờ hết lần thẩm vấn này đến lần thẩm vấn khác, thì giờ đây thời gian thụ án đã được xác định, ít ra cũng có cái gì đó để mong chờ.
Tự tôn, kiêu ngạo gì đó, từ lúc bị cảnh sát bắt giữ tạm giam đã bị mài mòn sạch sẽ. Bây giờ Hà Dụ chỉ mong có thể bình yên qua hết hơn hai năm còn lại. Dù có phải nhẫn nhịn, cúi đầu sống co ro trong tù, cũng chẳng có gì to tát cả.
Nhưng cuộc sống vốn đang yên ổn như vậy lại bị một người đàn ông đột ngột xuất hiện phá vỡ.
Lần đầu Hà Dụ chú ý đến Kiều Mộ Đông là vào một buổi trưa khi đang ăn cơm. Cậu biết có tù nhân mới vào, nhưng không để tâm. Hôm đó rất đột ngột, một người đàn ông cao lớn ngồi xuống bên cạnh cậu.
Hà Dụ hơi căng thẳng, theo phản xạ rụt người lại, cũng không muốn ngẩng đầu lên, chỉ chăm chú ăn cơm trong bát.
Người đàn ông đó không nói gì, chỉ gắp một miếng thịt mỡ nhỏ từ khay cơm của Hà Dụ, có lẽ là chút đồ mặn duy nhất trong phần ăn của cậu.
Hà Dụ không nói gì, ngoan ngoãn ăn xong bữa rồi xếp hàng rời khỏi nhà ăn.
Sau này cậu mới biết, người đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218738/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.