Kiều Mộ Đông và Hà Dụ không ở lại viện dưỡng lão quá lâu. Mục đích chính của Kiều Mộ Đông là đến hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Kiều Tùng. Biết rằng sức khỏe của ông vẫn ổn định anh liền nói với Hà Dụ rằng có thể rời đi.
Hai người vừa rời khỏi sảnh đăng ký, Hà Dụ đã nhận được cuộc gọi từ Mã Thiên.
Mã Thiên mở đầu bằng một lời xin lỗi trong điện thoại, nói rằng tối qua uống nhiều quá, không biết có lỡ lời gì không? Hà Dụ còn chưa kịp trả lời thì Kiều Mộ Đông đứng gần đã nghe được, liền giật lấy điện thoại nói: “Đàn anh Mã, anh đã kể hết chuyện Hà Dụ từng ngồi tù vì Phó Thần Sơn rồi.”
Hà Dụ vội vàng giật lại điện thoại từ tay anh, nói: “Đàn anh, đừng nghe anh ấy nói linh tinh, anh không có nói gì đâu.”
Nhưng Mã Thiên đã toát mồ hôi lạnh, không biết phải giải thích thế nào. Một mặt, anh thấy bất bình thay Hà Dụ, mặt khác lại chẳng có chứng cứ gì. Hơn nữa Kiều Mộ Đông suy cho cùng cũng là người nhà họ Lăng, sau này nếu Phó Thần Sơn kết hôn, Kiều Mộ Đông sẽ là anh vợ của cậu ta. Có giúp Hà Dụ hay không vẫn chưa rõ. Mã Thiên suy nghĩ mãi, vẫn thấy mình đã lỡ lời.
Hà Dụ nghe ra Mã Thiên hơi hoảng, vội trấn an: “Không sao đâu, tối qua ai cũng uống hơi nhiều, có nói gì cũng không để bụng đâu.”
Mã Thiên nói: “Ừm, tốt rồi. Anh vừa gọi cho đàn anh Âu, anh ấy bảo cậu ngày mai đến làm việc luôn, cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218694/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.