Phó Thần Sơn nói với Hà Dụ rằng anh ta sắp kết hôn. Rốt cuộc anh ta hy vọng nhận được phản ứng gì từ Hà Dụ, có lẽ ngay cả chính bản thân anh ta cũng không rõ.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Hà Dụ không nghĩ quá nhiều, chỉ theo bản năng đáp lại một câu: “Chúc mừng cậu.”
Phó Thần Sơn nhìn Hà Dụ, dường như có chút thất thần.
Hà Dụ đành phải nói thêm một câu: “Khi nào tổ chức đám cưới?”
Phó Thần Sơn hoàn hồn, nói: “Vẫn đang lên kế hoạch, chưa nhanh vậy đâu.”
Hà Dụ gật đầu tỏ vẻ hiểu.
Kiều Mộ Đông đứng bên cạnh nghe, nét mặt nửa cười nửa không, không nói gì.
Ngược lại, Phó Thần Sơn lại nói với anh: “Khi nào có thời gian thì về một chuyến đi, ba có chuyện muốn nói với anh, cả nhà cũng nên cùng nhau ăn một bữa.”
Kiều Mộ Đông mỉa mai: “Đổi cách xưng hô nhanh thật đấy!”
Phó Thần Sơn cười thản nhiên, quay sang Hà Dụ nói: “Tôi còn chút việc, đi trước đây.”
Hà Dụ gật đầu, nắm tay Kiều Mộ Đông, cùng đứng sang bên lề đường, nhường đường cho Phó Thần Sơn.
Khi Phó Thần Sơn đi ngang qua người Hà Dụ, cậu chỉ khẽ gật đầu. Ban đầu cậu định nói “Chúc cậu hạnh phúc”, nhưng ngay chính bản thân cậu cũng thấy câu nói đó trong hoàn cảnh này thật nực cười. Dù là vì lý do gì, cậu cũng rất khó thật lòng chúc phúc cho Phó Thần Sơn và Lăng Chỉ Lộ.
Lúc lướt qua Phó Thần Sơn, Kiều Mộ Đông khoác tay lên vai Hà Dụ tiếp tục đi về phía trước. Khi Hà Dụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218693/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.