Mặt sàn hạ xuống khoảng 10 mét, liền là một gian phòng rộng cỡ 20 mét vuông. Ngay ở hướng đối diện có một thông đạo gắn đầy quang đăng sáng trưng.
Thấp thoáng dọc theo thông đạo có vài cánh cửa, khỏi cần đoán cũng biết mở ra là những gian phòng. Nhưng sư phụ từ khi nào thì làm ra tầng hầm này?
“Ực..” – Cao Cường thật khó mà tin nổi liền nói ra:
“Sư phụ, dưới này trông không giống như mới được xây dựng”
Nhàn Vân Lão Nhân mặt đầy tiếu dung liếc nhìn thông đạo:
“Khoảng sân và dãy lầu các bên trên, cùng với tầng ngầm dưới này, thực chất là không gian bên trong một kiện pháp bảo. Thời thượng cổ loại hình pháp bảo này rất thịnh hành, nhưng bây giờ là hàng hiếm, thông thường được dùng để làm bảo khố cất giấu tài nguyên”
“Khi xưa sau khi thành công tiếp nhận truyền thừa, Thái Thượng Trưởng Lão liền giao cho ta bảo quản. Một phần cũng vì để ta thuận tiện ra vào học tập rèn luyện. Ngươi vốn cần học một loại chức nghiệp, trước sau gì cũng phải ngây ngốc thời gian dài ở dưới đây”
Bảo sao khi trước chuyển di Nhàn Vân Các có mấy ngày mà đã lầu các sân vườn đâu ra đấy. Pháp bảo cũng quá là thần kỳ, đi đâu mang theo liền không phải lo ngủ bờ ngủ bụi.
Hơn nữa lúc này Cao Cường hiểu ra tại sao khi bước vào phòng sách lại thấy sai sai rồi. Bởi diện tích trong phòng rộng hơn nhiều so với phán đoán khi đứng nhìn từ bên ngoài.
Nhàn Vân Lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244029/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.