Bái sư đã hơn nửa năm, nhưng phải tới hôm nay sư phụ mới dẫn Cao Cường tiến vào gian chính viện. Qua đó hắn biết được nằm sau cánh cửa luôn đóng im ỉm, là một gian phòng với những tủ sách đứng thẳng hàng và đều tăm tắp. Tàng thư các? Nơi cất dấu bí mật môn phái?
Nói thật là tiến vào phòng quan sát một lượt, Cao Cường liền thấy có gì đó sai sai. Thế nhưng sai ở đâu thì hắn còn chưa xác định được. Một gian phòng đủ kỳ quái, đủ quỷ dị.
“Kẹt…” - Cánh cửa chậm rãi khép lại.
Những khối đá hình tròn gắn trên tường và trên trần, đồng loạt phát sáng. Chúng chiếu rọi khắp phòng bằng thứ ánh sáng trắng trong dịu nhẹ, không hề gây cảm giác chói mắt.
Đi theo sau lưng Nhàn Vân Lão Nhân, Cao Cường hiếu kỳ vội hỏi:
“Cái này là dạ minh châu gì đó sao sư phụ?”
Đi ở phía trước Nhàn Vân Lão Nhân khẽ lắc đầu, chép miệng đáp:
“Này là quang đăng, loại pháp bảo bất nhập lưu. Giá trị thấp nhưng chiếu sáng được khoảng ngàn năm. Dạ minh châu nhiều công dụng, xong chỉ sáng được 200 300 năm thôi”
“Chậc.. Chậc..” – Cao Cường không khỏi tặc lưỡi cảm thán:
“Gắn trong nhà, tiết kiệm được khối tiền điện”
“Haha..” – Nhàn Vân Lão Nhân giọng điệu biến đổi kiêu ngạo nói:
“Nhìn chung thì pháp bảo có thể thoả mãn hầu hết mọi nhu cầu trong cuộc sống. Thậm chí khi sử dụng còn thuận tiện hơn sản phẩm làm ra từ khoa học kỹ thuật hiện đại”
Đúng lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244028/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.