Nhóm công tử ca đi tới, Hà Đông ngồi bên cạnh vẻ mặt cổ quái phi thường đặc sắc, Cao Cường tò mò liền quay sang nhỏ giọng hỏi:
“Đám này thế nào mà người trông bất đắc dĩ vậy?”
Không vội trả lời, Hà Đông đánh mắt ra hiệu rồi đứng dậy. Hiểu ý hắn là gì Cao Cường liền quay sang đối Lão Phệ nói:
“Ngươi tiếp khách, ta ra ban công xem dân tình phía dưới chơi bời thế nào”
Lão Phệ mặt mũi muộn phiền nặng nề gật đầu.
Liếc nhìn nhóm công tử ca nhao nhao ngồi xuống ghế, Cao Cường khe khẽ lắc đầu rồi mang theo li rượu đi hướng về vị trí ban công mà Hà Đông đang đứng.
“Uỳnh.. Uỳnh..” – Đủ thứ âm thanh nặng nề vang dội. Ánh sáng mờ ảo lấp loé không ngừng.
Phía dưới là những dãy bàn đứng xếp đặt san sát, nhung nhúc toàn người là người, đông như kiến. Khói thuốc bốc lên nghi ngút, hoà quyện dày đặc trên không.
Già có, trẻ có, và ngay cả lứa tuổi choai choai mặt mũi non choẹt cũng có. Đủ mọi thành phần tề tụ lại đây, nốc rượu cắn thuốc, thả hồn bay bổng theo tiếng nhạc xập xình.
Cao Cường chép chép miệng:
“Nhìn đám người phía dưới kia tay chân khoắng khoắng, ta có cảm giác đang nhìn một đàn bọ gậy”
“Haha” – Hà Đông cười lớn nói:
“Lão bản mấy năm trước cũng là trong đàn bọ gậy này một thành viên”
Quay người nhìn về hướng Lão Phệ đang ngồi cụng li chan chát, Cao Cường cổ quái một câu:
“Con bọ gậy này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244025/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.