Hỏi luyên thuyên kiểu này nếu như là người khác thì sẽ chửi cho Cao Cường thối mặt thối mũi. Có điều Lão Phệ lại không nằm trong team những người khác kia.
Thậm chí Lão Phệ còn trả lời với khuôn mặt tỉnh bơ nữa chứ:
“Có cửa thì ca cũng buôn mấy thứ đó, đảm bảo mỗi năm vàng kiếm đầy bồn. Lúc đó tiểu tử ngươi mà có cần bạc tỉ hun khói Tân Long thành phố thì ca cũng cấp được cho ngươi”
Biết rằng Lão Phệ chỉ là đang trêu đùa cợt nhả mà thôi. Chứ không phải thực sự có ý định muốn buôn bán những thứ đồ phá hỏng vận mệnh của người khác kia.
Nhưng đã là chỗ quen biết, mở miệng gọi nhau một câu huynh đệ, Cao Cường cảm thấy vẫn nên kín đáo khuyên nhủ vị lão ca này một chút:
“Ta biết tiền nào thì cũng là tiền, thế nhưng ông trời có mắt đánh xuống nhân quả báo ứng tuần hoàn. Không nên vì kiếm tiền mà làm ra những chuyện thất đức. Kẻo đến lúc có hối hận cũng không kịp”
Nói xong những lời tâm đắc từ tận đáy lòng, Cao Cường cảm thấy khá ưng ý.
Chắc hẳn Lão Phệ cũng sẽ cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của hắn đi.
Có điều hiện thực luôn tàn khốc hơn trong tưởng tượng. Nhất là đại gia hàng ngũ như Lão Phệ thì tác phong hành xử thường kiểu bố ai mà đoán trước được.
Chỉ thấy Lão Phệ nghe xong liền cầm xương đùi gà ném hắn, thuận tiện trợn mắt mà mắng:
“Cái đê ma ma nhà ngươi, lôi mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243963/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.