Khoảng cách từ thành phố Bắc Hải xuống đến thôn Đại Vũ chưa tới hai mươi dặm. Đường xá rộng rãi thuận tiện nên để mà nói thì chạy xe chỉ mất khoảng 15 20 phút là cùng.
Có điều đó là đối với người bình thường mang công việc trong mình, cần phải tranh thủ đi với tốc độ nhanh hơn thì mới như vậy.
Chứ cái đám quan phủ với lề lối làm việc rườm rà, luôn vịn vào quy trình thủ tục để mà câu giờ, sách nhiễu vòi vĩnh lì xì bôi trơn.
Thì đừng nói là 15 20 phút, chỉ sợ nửa ngày còn chưa thấy mặt ý chứ.
Chỉ là người phi thường nhờ vả, đám quan phủ phải dùng phong cách làm việc cũng phi thường theo.
Chả thế mà Lão Phệ gọi điện còn chưa tới một giờ đồng hồ đâu, đám cảnh quan đã chạy xuống tới nơi để giải quyết công việc rồi.
Thân là kẻ dẫn tới vụ việc, hưởng ké quang huy ỷ thế ức hiếp người của Lão Phệ, thú thật là Cao Cường thấy hơi mất tự nhiên.
Một phần cũng là vì hắn không ưa gì quan phủ, xong hiện tại lại phải nhờ cậy đến đám quan phủ giải quyết vụ việc của mình.
Tuy nhiên cũng chỉ là một chút xíu mất tự nhiên mà thôi.
Bởi vì Hổ lão từng khuyên nhủ dặn dò hắn, giang hồ là một xã hội máu lạnh. Cư xử quá ngay thẳng cứng nhắc sẽ hình thành điểm yếu để địch nhân lợi dụng và khai thác.
Không thể thiếu đi sự tàn nhẫn.
Và khi cần thiết thì ngay cả việc trái với lương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243962/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.