Đã không còn một Bình thúc thường ngày hống hách, lâu lâu lại đe doạ đòi cắt lương của hắn. Thay vào đó chỉ còn là một Bình thúc sau khi tiến vào phòng vẫn luôn tỏ ra rụt rè e ngại.
Cao Cường thật không biết nên khóc hay nên cười với cái tình huống này.
Cao Cường cũng hiểu nếu như hắn không lên tiếng trước, chỉ sợ Bình thúc vẫn sẽ im lìm như thóc.
Thoáng chút bất đắc dĩ, hắn chép miệng mà nói:
“Bình thúc, như thế nào thì ta vẫn là ta, không có gì khác biệt. Thúc đừng e ngại xa cách như thế”
Nghe hắn nói vậy, Bình thúc đúng là bớt đi một phần rụt rè, hiếu kỳ nhìn hắn chằm chằm mà hỏi:
“Tiểu Cường, như thế nào mà ngươi lại là Phán Quan thế này?”
Ách.. Giật mình trợn tròn cả hai mắt, Cao Cường gấp gáp hỏi ngược lại:
“Bình thúc, thế nào thúc lại biết ta là Phán Quan? Nhìn ta có gì đó đặc biệt sao?”
Cảm thấy hơi cổ quái, xong Bình thúc vẫn là ngay lập tức trả lời:
“Trên trán của ngươi có ấn kỳ hình Cán Cân và Lưỡi Hái xếp chồng chéo lên nhau. Ta vừa nhìn thấy nó liền biết ngươi là Phán Quan, và ngay cả ý nghĩa của Phán Quan là gì cũng biết. Bà mẹ nó, tự nhiên những thứ này quỷ dị hiện lên trong đầu, để cho ta sợ hết cả hồn rồi đây”
Bao gồm cả Bình thúc bây giờ, thì kể từ khi tu luyện, Cao Cường có tất cả 3 lần tiếp xúc với hồn ma.
Lần thứ nhất là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243955/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.