Mùa hè mùa thu mùa đông cứ thế lần lượt trôi qua. Mùa xuân ấm áp với Tết cổ truyền lần nữa lại tới. Chốn thành thị náo nhiệt cũng theo đó mà có được vài ngày nghỉ xả hơi trong cảnh bình yên tĩnh lặng.
Mới đó thôi, Cao Cường tính ra tại khu tây thành này ngây ngốc đã có hơn 1 năm rồi. Kỷ niệm đặc biệt mặc dù là không có, nhưng ít nhiều gì cũng đã gặp gỡ được vài người đáng để hắn phải trân trọng.
Tết năm nay cũng vẫn như năm trước, Bình thúc cho ngừng việc kinh doanh từ chiều 30 Tết, sau đó lái ô tô mang theo Tiểu Dương về quê nội. Mãi tới tận mùng 5 Tết, cha con họ mới lên thành phố trở lại.
Tết đối với Cao Cường cũng không có gì thay đổi cả, đêm 30 đón giao thừa ngồi nghe Hổ lão và Trương thúc cự cãi so bì chuyện chính trị. Sau đó là chuỗi ngày chỉ có ăn với ngủ rồi miệt mài tu luyện.
Khác biệt đương nhiên là ở chỗ năm ngoái hắn còn lọ mọ tu luyện một mình. Năm nay thì có Hổ lão kè kè bên cạnh chỉ dẫn nhiệt tình.. Tất nhiên Hổ lão cho hắn ăn hành là nhiệt tình hơn tất thảy.
Như lúc mùa hè thì hắn phải đeo lục lạc và cõng Hổ lão chạy khắp vườn. Lục lạc mà phát ra tiếng thì đừng hỏi tại sao roi da trong tay lão không có mắt.. bắp chân hắn bị quật muốn chai sạn luôn rồi.
Mùa thu Cao Cường bước vào giai đoạn luyện huyết, Hổ lão liền yêu cầu mua một chiếc thùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243932/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.