Câu hỏi thẳng thắn của hắn khiến Hổ lão nét mặt thoáng có chút khác thường. Không những thế, Hổ lão sau đó lại còn thể hiện ra nét mặt phi thường do dự, giống như có điều gì đó rất là khó nói.
Đoán chắc Hổ lão cũng là mang ý đồ lợi dụng mà thôi, Cao Cường trong lòng suy nghĩ không khỏi cảm thấy vô cùng mất mát. Cũng đúng thôi, trên đời này làm gì có bữa ăn nào miễn phí.
Hổ lão đắn đo suy nghĩ một hồi trong lòng liền làm ra quyết định. Lão vừa ngước lên thì thấy Cao Cường mặt mũi sưng xỉa đứng đá đá chân, chốc chốc lại bĩu môi dè bỉu cái gì không rõ.
Hổ lão rất không hiểu hắn làm sao mà tự nhiên lại có dáng vẻ đá thúng đụng nia thế này. Vừa muốn quát hỏi một câu xem sao, thì lão bất chợt nghĩ tới biểu hiện của mình mới vừa rồi.
Xâu chuỗi mọi sự kiện bắt đầu từ câu hỏi, rồi tới biểu hiện của lão và sau cùng là dáng vẻ giận hờn vu vơ của Cao Cường lúc này. Hổ lão có muốn không hiểu ra chuyện gì cũng phi thường khó a.
Đã hiểu mà không quất tiểu tử này một bạt tai thì Hổ lão cảm thấy quá uổng công sống cả đời người.
Hổ lão như miêu linh di chuyển không gây ra tiếng động nào. Vừa tiếp cận, lão liền vận dụng toàn bộ khí lực tuổi già để nhảy vọt lên. Rồi cứ thế nhắm tới đỉnh đầu Cao Cường mà quất tới một cái thật vang dội.
“CHÁTTTT..”
“Ui da..” – Cao Cường giật mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3243931/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.