Khi thở ra câu “từ nông thôn lên thành phố kiếm miếng cơm manh áo” để che đậy, Cao Cường cần cảm tạ trời đất vì đã vô cùng may mắn nên hắn mới không bị Bình thúc vả cho một cái rụng sạch hàm răng.
Từ áo khoác quần jean cho tới đôi giầy xỏ dưới chân và ngay cả cặp xách đeo trên vai đều là hàng xa xỉ phẩm. Thử hỏi có tiểu tử nông thôn nào đến chợ xin làm bốc vác mà trên người mặc một cây hàng hiệu?
Nói trắng ra thì vóc dáng gày gò ốm đói của Cao Cường còn phù hợp một chút. Chứ những thứ hắn khoác trên người thì nói thật là chỉ có đám con nhà cực giàu mới dám cào thẻ để mà mua.
Mà nếu bị ăn tát thật thì Cao Cường có hơi oan uổng. Bởi vì tất cả những thứ này đều là do Thạch Trung chuẩn bị cho. Hàng hiệu đắt rẻ thế nào thì một thanh niên nghèo như Cao Cường làm sao mà biết.
Nói chung thì tình huống Cao Cường ăn quất oan uổng không có xảy ra. Và dù biết Cao Cường dính vào rắc rối, xong Bình thúc không xua đuổi mà còn quyết định cưu mang hắn lúc khó khăn hoạn nạn này:
“Lương khởi điểm một ngàn bạc, bao ăn ngày ba bữa. Chấp nhận thì ở lại, chê lương thấp có thể cút”
Chưa biết phải bốc vác nặng nhọc ra sao, thế nhưng lương tháng một ngàn bạc lại còn bao ăn ngày ba bữa thì cao hơn khi đi bưng Coffe rồi. Cao Cường ngay lập tức đứng dậy cười vui như Tết mà đáp:
“Đa tạ Bình thúc, ta xin được lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/116845/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.