Tướng quân mắt trắng nói câu này con ngươi thu nhỏ lại, Vân Diệp trịnh trọng nói:
- Bệ hạ vốn định phái một vị hoàng tử tới làm chuyện của ngươi, bị ta từ chối, hoàng tử đáng tin hơn ngươi, nhưng sức đề kháng không bằng ngươi, cho ngươi biết, nếu ngươi chết vì nhiệm vụ này, thì công lao lớn hơn cả đoạt cờ trong vạn quân.
- Mạt tướng hiểu rồi, như vậy hầu gia tự xử ra sao? Vừa rồi ngài ra lệnh không cho ai ra ngoài, nếu tới lúc đó ngài không ra tay được, vậy để mạt tướng làm thay nhé.
Lần đầu tiên phát hiện cái tên vương bát đản sản sàng giết mình bất kỳ lúc nào lại có một hàm răng trắng, dưới ánh mặt trời lại còn phản quang, chuyện cần phải nói cho rõ, mình không bị lây đậu mùa, nên không cần chết.
- Từ điểm này mà nói, ngươi rất xui xẻo, còn ta rất may mắn, vì quan hệ thể chất, ta không sao, còn ngươi thì khó nói lắm, tới khi đó ngươi tự sát là thống khoái nhất, ta không biết giết người, ở nhà giết gà cũng chẳng chết, ta mà giúp ngươi tự sát nói không chừng chém mấy chục đao ngươi không chết, lúc đó đừng trách đao pháp của ta không tinh.
Hai người đang nói chuyện thì Tôn Tư Mạc dẫn năm dược nhân từ trong rừng đi ra, toàn bộ mặc áo trắng, không nói một lời, rất là ghê người.
Vân Diệp đi tới định nói với lão đạo điều gì đó, Tôn Tư Mạc cười ngăn cản, nắm tay y nói:
- Đừng khuyên ta nữa, cũng đừng nói lời ngốc nghếch ngươi thay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-chuyen/827762/chuong-512.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.