Vốn trời đang nắng đẹp, đột nhiên từ nắng chuyển thành nhiều mây, lại từ nhiều mây chuyển sang mây đen, sau đó sấm chớp nổi lên, bắt đầu không ngừng lóe ra một hồi sấm chớp dự đoán mưa bão sắp xảy ra .
Chẳng lẽ, khó khăn cứ liên tiếp xảy ra! ?
Cố Duy Nhất không biết, hiện tại bản thân rốt cuộc nên làm sao, nên đi nơi nào.
Bởi vì, thế giới rộng lớn, trừ hoàng cung ra, nàng cũng không có một chỗ dung thân! ?
Nghĩ tới đây, Cố Duy Nhất không khỏi cảm thấy bi thương.
Nhưng mà, lúc này, nàng không muốn lại trở về hoàng cung, trên người cũng không có mang tiền, hiện tại, rốt cuộc nàng nên đi đâu! ?
Trời ạ!
Nàng nên làm cái gì bây giờ! ? Làm sao bây giờ! ?
Nghĩ tới đây, trong lòng Cố Duy Nhất thê lương, chạy trốn cũng thật sự rất mệt mỏi, nàng từ từ ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu gối, mặc cho nước mắt tuôn rơi chảy xuống, trước mắt sự vật trở nên mơ hồ.
Cố Duy Nhất không biết rốt cuộc mình ngồi trên mặt đất khóc bao lâu, đột nhiên, nghe đến phía sau một hồi tiếng bước chân loạt xoạt, ngay sau đó, một dáng vẻ lưu manh cùng với âm thanh từ phía sau nàng chợt vang lên
"Nha, hay cho một mỹ nhân rơi lệ! Tiểu mỹ nhân, ngươi làm sao lại khóc thương tâm như thế! ? Nào đến đây, để ca ca ôm một cái, hôn một cái, ngươi sẽ không thương tâm nữa !"
Cùng với lời nói người đến không biết xấu hổ, lập tức bốn phía một trận cười rộ vang lên.
Nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-chon-thanh-hau-ta-mi-lanh-de-on-nhu-yeu/1490366/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.