Nữ nhân này rất đẹp, nhưng mà nàng chưa từng nhìn thấy.
Còn nữa, đôi mắt của nàng ta lại giống mắt như mình….
Trong lòng kinh ngạc, Cố Duy Nhất hạ mắt xuống, chợt nhìn thấy có chữ đề dưới bức họa.
Chữ viết kia nàng hết sức quen thuộc, là chữ viết của Độc Cô Ngạo Phong
Người ta yêu Đồng Nhạc Nhạc
“Người ta yêu, Đồng Nhạc Nhạc…”
“Ầm” một tiếng như ngũ lôi đánh xuống, đại não của nàng trong nháy mắt trở nên trống rỗng, cái gì cũng không nghĩ được.
Tim như bị moi sạch.
Cái gì gọi là trước là thiên đường sau là địa ngục? Nàng có thể cảm nhận được.
Một khắc trước nàng cảm thấy hạnh phúc, chỉ cảm thấy mình là nữ nhân hạnh phúc nhất trên đời này.
Bởi vì, nàng có người mình yêu, chính mình cũng yêu hắn, hiện tại bọn họ còn có kết tinh của tình yêu.
Nhưng mà nhìn bức họa trước mắt này, cô gái có đôi mắt như mình.
Bức họa qua nhiều năm đã ngả vàng có dấu vết của năm tháng, vừa nhìn đã biết nó được vẽ nhiều năm rồi.
Những thứ này có thể nhìn ra bức họa này thường xuyên được người lật xem.
Thấy vậy, trong đầu Cố Duy Nhất hiện lên một bóng dáng đã lâu trong trí nhớ của mình.
Mấy năm trước nàng đến đây, trong lúc vô tình nhìn thấy Độc Cô Ngạo Phong cầm một bức tranh, cứ yên lặng mà nhìn như vậy.
Lúc ấy, trên mặt hắn không che dấu được sự đau thương, thần sắc như vậy nàng không hiểu được.
Lúc ấy nàng không biết chuyện gì đã xảy ra.
Còn nữa, trước kia mỗi khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-chon-thanh-hau-ta-mi-lanh-de-on-nhu-yeu/1490365/chuong-368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.