“Ca, Đằng đại ca gửi thư tới!” Cao Đình gõ cửa thư phòng, cười nói.
“Nga”. Cao Phi từ trước máy tính ngẩng đầu lên, bĩu môi. Sao lại không thấy nam nhân kia viết thư cho hắn.
Nhớ nhung như một thứ thuốc độc gây nghiện, không động tới sẽ không thể biết được. Từ sau lần đầu tiên ấy liền bức thiết muốn có lần tiếp theo.
“Ảnh nói cảm ơn em vì lần trước gửi đặc sản đến, thực đỡ thèm”. Cao Đình nói, theo thường lệ rút ra một tờ giấy khác đưa cho anh trai.
Sao lại không cảm ơn hắn ngàn dặm xa xôi đến đưa đồ cho y, Cao Phi tiếp tục bĩu môi, mở tờ giấy ra.
Lần này không chỉ có một con chó, còn có thêm một con mèo, đang ngồi chơi cuộn len trên sàn nhà.
Tưởng niệm như ma.
Vốn là hai người tư tưởng khác nhau, lần này Cao Phi lại rất nhanh hiểu được ý tứ của Đằng Niệm.
Cao Phi nhìn bức tranh, khoé miệng hơi nhếch lên.
Cao Đình nghiêng đầu, nhìn biểu tình biến hoá quỷ dị của anh trai, ách, chẳng lẽ…. thật sự có gian tình?
Sáng thứ bảy, Đằng Niệm vừa mới chấm xong bài tập, lại bị Lưu bí thư kêu đến uỷ ban thôn nghe điện thoại.
“Vẫn là người lần trước, bảo cậu ta cúp máy chờ một chút cũng không chịu”. Lưu bí thư nói.
“Nga, vậy sao?” Đằng Niệm cười, ánh mắt lấp lánh hơn thường ngày, thực động lòng người.
Cầm lấy ống nghe.
“Uy?”
“Là anh”.
“Em biết, có việc à?”
“Hiện tại có ở nhà không?”
“A?”
“Tới đón anh chút, anh không tìm thấy đường”.
“…….”
Được rồi, nam nhân này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-cau-ai-thuong-mieu/65935/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.