(Nếu gặp em là lỗi của anh, yêu em là sự trừng phạt dành cho anh, vậy thì, anh cam nguyện)
Vẫn không có được câu trả lời, nhưng ngay sau đó, một cỗ lực mạnh mẽ túm lấy tay y, thế rồi, y cứ như vậy bị Cao Phi ném tới trên giường.
Lưng rơi xuống có chút đau, nhưng Đằng Niệm lại nổi lên ý cười. “Hoá ra là như vậy sao?”
Cao Phi cởi áo khoác, kéo cà vạt, rút ra vạt áo sơ mi, hung hăng nhìn y. “Từ nãy đến giờ vẫn khiêu khích tôi, vậy thì đừng trách tôi ác”.
Đằng Niệm chống nửa người trên dậy, cắn môi dưới, trêu tức cười.
Tuỳ ý để Cao Phi đè lên, hai đôi môi phủ kín lấy nhau. Giống như dã thú đói khát lâu ngày, không ngừng gặm cắn lẫn nhau.
——————- ta là đường phân cách không muốn viết H (- -||) ———————
Thoả mãn xoay người nằm xuống, cả đời này chưa từng điên cuồng như vậy, bảy, hay tám lần?
Đằng Niệm mệt đến không nhấc nổi một ngón tay dậy, nằm úp sấp, yếu ớt thở.
Cao Phi chống tay nằm nghiêng, ngón tay ở trên lưng Đằng Niệm cao thấp di chuyển, cười mở miệng. “Em đi bộ hai tiếng tới nơi này, lại là vì cái gì?”
“……..” Đằng Niệm khẽ hừ một tiếng. “Anh nói xem”.
Ngón tay Cao Phi dịch xuống, tham nhập vào khe hở giữa hai đùi, xoa nhẹ huyệt khẩu đã sưng đỏ vẫn còn dính niêm dịch màu trắng. “Vì cái này à?”
“…… Anh đúng là không phải người”. Thanh âm khàn khàn lên án.
“Cảm ơn khích lệ”. Cao Phi thử đem ngón tay nhẹ nhàng đi vào. “Em cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-cau-ai-thuong-mieu/65934/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.