Cao Đình khôi phục rất khá, vốn là một đứa nhỏ mười bảy mười tám tuổi, tính cách hoạt bát cởi mở, dưới sự trợ giúp của Đằng Niệm đã dần lấy lại niềm tin vào cuộc sống. Tình cảm giữa cô bé với Đằng Niệm cũng ngày càng tốt, còn có một tia ỷ lại.
“Đằng đại ca”. Ngồi trên xe lăn, Cao Đình mở cửa nhà, thấy người tới liền cao hứng vẫy tay.
“Hello”. Đằng Niệm cũng cười nói. “Đoán xem anh mang tới cái gì?”
“A?” Cao Đình nghi hoặc, lại là mèo nhỏ chó nhỏ hoa nhỏ cỏ nhỏ?
Đằng Niệm trực tiếp đưa ra đáp án – cầm bộ nạng vẫn dựa ở cạnh cửa giơ ra.
“A….” Cao Đình có chút kinh ngạc.
“Để đứng dậy đi lại”. Đằng Niệm cầm cái nạng vào cửa, sau đó để trên đùi Cao Đình, đóng cửa lại, giúp cô bé vào phòng khách. “Cứ ngửa đầu nói chuyện với anh trai em mãi như vậy, không thấy mỏi cổ sao? Anh em còn cao như vậy nữa….”
“……” Cao Đình không còn lời nào để nói.
“Nhắc đến anh em, chắc là phải 1m9 nhỉ?”
“Vâng, 1m92”. Cao Đình thở dài. “Anh thì sao?”
“1m87”. Đằng Niệm trả lời. “Cúi đầu nhìn em cũng mệt chết đi được”.
“…….” Cao Đình lại thở dài. “Nhưng mà, cái nạng này là ở đâu ra vậy?”
“A”. Đằng Niệm cười. “Đồ đi xin đó”.
……..
Cao Phi tan tầm về nhà, Cao Đình đang ở dưới sự giúp đỡ của Đằng Niệm dùng nạng để bước đi, bất quá vẫn chưa thể giữ thăng bằng, Đằng Niệm không dám buông tay.
Cao Phi đi đến, hỗ trợ giữ một bên người Cao Đình.
“Ca, không cần….” Cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-cau-ai-thuong-mieu/65927/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.