Đón Cao Đình về nhà, Cao Phi không thể không quay lại công ty để tiếp một khách hàng quan trọng. Mà Đằng Niệm chính là tỏ vẻ hắn có thể yên tâm đi làm, Tiểu Đình giao cho y chiếu cố là được. Sau đó hắn hoàn toàn tin tưởng, để Đình Đình ở nhà cùng với vị bác sĩ tâm lý vừa mới quen biết.
Kỳ thật hắn không quá thích Đằng Niệm, hoặc là nói, không thích kiểu người như vậy, đem đến một ít hoa để thử giải quyết vấn đề. Người có cách sống này rất tuỳ ý, hắn từ trước đến nay đều không thích kết giao. Nhưng nếu Tiểu Đình thích, hắn không có ý kiến.
Lúc về đến nhà đã là năm giờ chiều, Đằng Niệm còn chưa rời đi, ngược lại còn còn làm một bàn đồ ăn, thấy hắn trở về còn rất thành khẩn xin lỗi nói. “Thật không phải, mượn phòng bếp nhà anh dùng chút”.
Tuy rằng đối với việc y ở trong nhà mình dùng đồ đạc cảm thấy không mấy hài lòng, nhưng Cao Phi cũng không nói thêm gì, bởi vì hắn nhìn thấy Đình Đình đang dùng khăn mặt cẩn thận lau khô nước trên người mèo con.
Đằng Niệm nhìn hắn, lại nhìn cô gái đang chơi với mèo, cười cười không nói gì.
Giữa bữa, Đằng Niệm trò chuyện cùng anh em Cao gia, Cao Phi cũng cùng y khách khí vài câu. Ăn cơm rửa chén bát xong, Đằng Niệm mới cười nói. “Được rồi, tôi phải đi đây”.
“Không ngồi thêm một lát sao?” Nói như vậy là bởi vì phép lịch sự, cũng là vì hắn thấy cho y chơi với Đình Đình cũng không sao.
“Còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-cau-ai-thuong-mieu/65926/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.