(Mỗi sáng sớm nhìn anh tỉnh lại, cảm thấy như đây chính là bến đỗ cuối cùng của đời em)
Sáng sớm ngày thứ bảy, Cao Phi đã bị điện thoại của Đằng Niệm đánh thức, hỏi hắn có thể ra ngoài một chuyến không, còn kêu thêm cả Đình Đình cùng đi. Cao Phi tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội ở chung với y – mặc dù có chút kỳ quái vì sao phải gọi thêm cả Đình Đình. Sau đó Đằng Niệm nói tám rưỡi sẽ đến dưới lầu nhà hắn.
Không phải hoạt động riêng của hai người, Cao Phi có chút thất vọng…. bất quá hắn vẫn đến gõ cửa phòng Đình Đình, tiểu cô nương vừa nghe Đằng Niệm rủ bọn họ ra ngoài chơi – chắc là đi chơi, vì thế cũng gác lại cơn buồn ngủ, rời giường bắt đầu chuẩn bị – dù sao cũng lâu rồi không thân thiết với Đằng đại ca.
Hai anh em đúng tám rưỡi đi xuống dưới lầu, thấy Đằng Niệm đã ở trong xe chờ bọn họ.
Cửa mở ra, lại có một trung niên phụ nhân cùng với một thiếu phụ bụng hơi nhô lên đang cười nhìn bọn họ.
Hai người ngốc lăng, Cao Đình nhìn anh trai rồi lại nhìn hai nữ nhân kia, cuối cùng mở miệng tươi cười. “Chào mọi người, cháu là Cao Đình”.
“Tiểu cô nương quả nhiên nhu thuận lại xinh đẹp, mau lên xe đi”. Người phụ nữ trung niên nói.
“Chào bác gái, chào chị, cháu là Cao Phi”. Giúp em gái lên xe xong, Cao Phi một bên thầm mắng Đằng Niệm, một bên lễ phép mở miệng chào hỏi. Hắn lâu lắm rồi mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-cau-ai-thuong-mieu/2102157/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.