Đến công ty, bỏ ra chút thời gian, lên mạng, baidu. Ừm, hiện tại hắn đã biết lên đây tìm hiểu thông tin, baidu quả nhiên là chỗ tốt.
Gõ vào mấy chữ ‘tam thiên thế giới nha sát’ – viết thế này đúng không? Nhưng mà sao lại chỉ ra tên một bộ tiểu thuyết? Cao Phi nhíu mày, đúng lúc Lý Hải Đông và Hà thư ký đi vào.
“Suy nghĩ gì vậy? Không phải công ty xảy ra chuyện chứ?” Lý Hải Đông nhìn biểu tình nghiêm túc của hắn, hỏi.
“Cao tổng, mấy văn kiện này cần ngài ký tên”. Hà thư ký đến trước mặt hắn, thả xuống tập văn kiện.
“ ‘Tam thiên thế giới nha sát’ là cái gì?” Cao Phi ngẩng đầu hỏi, bộ dáng không ngại học hỏi kẻ dưới.
“Cái gì vậy?” Lý Hải Đông so với hắn còn mờ mịt hơn.
Hà thư ký lại kinh ngạc, lập tức cười nói. “Tam thiên thế giới nha sát, chích tưởng dữ nhĩ cộng độ thanh thần. thời cổ đại Nhật Bản có một kỹ nữ yêu ân khách, nhưng ngày tháng gặp nhau có hạn, sau đêm đẹp đến sáng sớm sẽ phải rời đi, cho nên kỹ nữ đó muốn giết hết chim chóc ầm ĩ bên ngoài, chỉ mong không đánh thức ân khách, không cần xa nhau nhanh như vậy”. Đương nhiên, bản gốc mười ba tháng nhưng lại viết cuộc sống của họ còn có một tháng, làm hỏng hết cả bộ tiểu thuyết, cái này không cần nói ra…. (1)
“Nga”. Cao Phi gật gật đầu. thời buổi này mấy cô gái đúng là không đơn giản, còn hiểu mấy điều như vậy.
“Bất quá Cao tổng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-cau-ai-thuong-mieu/2102156/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.