Quân Doanh Thệ theo Tước Hinh di chuyển qua hành lang quanh co, đảo mắt liền đi tới phòng khách.
Trong phòng khách, một người bạch y tuyết trắng, khoanh tay mà đứng, tuyệt thế kinh trần trên mặt thản nhiên tươi cười. Ấm áp dương quang theo viện bắn ra ngoài nhập phòng khách, ánh mặt trời lưa thưa lạc vết lốm đốm chiếu vào trên người y, càng tôn thêm một đôi mắt sáng ôn nhu động lòng người.
Quân Doanh Thệ trong lòng ấm áp, chặt chẽ nhớ kỹ ánh mắt này.
Cho dù nhiều năm sau, hai người đã muốn dấn sâu vào cừu hận, Quân Doanh Thệ lại vẫn không quên ánh mắt ấm áp động lòng người kia.
“Dẫn Nguyệt, thực xin lỗi ta tới chậm, để cho ngươi đợi lâu.” Quân Doanh Thệ bước vào cửa, ngượng ngùng nói
“Chờ Ngự Thương, tất nhiên là không ngại.” Tô Dẫn Nguyệt môi giống như cười, như là bỗng nhiên nhớ tới cái gì bình thường, còn nói thêm: “Chờ thời gian có chút dài quá, ta đều đã quên. Ngươi xem này trí nhớ của ta.” Nói xong nâng tay bưng lên một bên chén thuốc, đưa tới trước mặt Quân Doanh Thệ.
“Ta thân mình đều đã muốn không ngại. Như thế nào? Còn muốn mỗi ngày uống sao?” Nghe trong bát tản ra dược thảo vị, Quân Doanh Thệ nhíu nhíu mày, có chút oán giận nói.
“Đương nhiên, thuốc này phải uống bảy bảy bốn chín ngày mới có tác dụng.”
“Kia...... Được rồi. Dẫn Nguyệt nói như vậy, ta tất nhiên là tin được.” Dứt lời, bưng lên chén thuốc, uống một hơi cạn sạch.
Buông chén thuốc, thấy Tô Dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-trang-vang-bong-nguoi/2602732/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.