Vào năm nhất đại học, hoa anh đào trên cây đã lụi tàn gần hết.
Sau khi nhập học cậu đã làm quen được rất nhiều bạn mới, còn có các anh chị khóa trên, thậm chí có một số người rất nổi tiếng trong trường, mỗi lần các bạn học thảo luận bàn tán đều gọi họ là “Nam thần”, mà đối xử với cậu cũng rất nhiệt tình.
Chu Văn Cẩm nhìn ảnh chụp, lập tức nói với cậu: “Người này không ổn.”
Cậu ta bây giờ không khác gì cái ra đa giám sát, bản thân cảm thấy người đàn ông này không có ý tốt.
Mà chuyện hắn ta có ý xấu với Nhan Húc cũng là bình thường, nhưng vợ của lão đại thì mình tất nhiên phải bảo vệ chu toàn.
May là trường học của ba người bọn họ cách nhau rất gần, đều ở Ngũ Đạo Khẩu, đi bộ ra ngã tư đường là có thể gặp nhau.
Chu Văn Cẩm nói việc này cho tam ca và tứ ca biết, ngày Nhan Húc khai giảng mọi người đều cùng nhau đưa cậu tới trường, sẵn tiện xem xét hoàn cảnh quanh trường nơi họ học, phong cách và nội quy trong trường.
Có một vấn đề khiến người ta lúng túng đã xảy ra, là học trưởng vừa ý tứ ca.
Đóa hoa như tứ ca thuộc kiểu người gặp người mến, giao tiếp nói chuyện rất khiến cho người ta có thiện cảm, ngày thường thì lại hay cợt nhã xảo trá, thích gọi cho ai thì gọi, muốn trêu ai thì trêu, có đôi khi còn cùng người khác trao đổi bàn luận cách làm thế nào để giữ gìn sức khỏe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/3187706/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.