Trong đợt nghỉ tháng sáu sau kì thi tuyển đại học, Nhan Húc mới có cơ hội được ăn quả anh đào của cây nhà mình.
Cậu, Trình Phi Phàm và Chu Văn Cẩm, ba người cùng nhau đi du lịch mừng tốt nghiệp, nơi đến là quê hương của Tần Thâm.
Nghe nói ba của Trình Phi Phàm có báo danh cho hắn học ở liên đoàn Ivy*, nhưng hắn không chịu đi
*Liên đoàn Ivy: là một liên đoàn thể thao bao gồm tám cơ sở giáo dục đại học ở miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Cụm từ này được sử dụng chính thức trên danh nghĩa thể thao sau sự thành lập của liên đoàn thể thao Division I trực thuộc Hiệp hội Thể thao Đại học Hoa Kỳ vào năm 1954.
Sự có mặt của Chu Văn Cẩm trên đường đến thăm sư phó khiến cậu ta cảm thấy mình không khác gì cái bóng đèn sáng chưng, sau khi tới nơi còn rất khéo hiểu lòng người mà không cùng hai người kia ở chung nữa.
Nhưng Nhan Húc và Trình Phi Phàm cứ cương quyết giữ cậu ta lại làm cậu ta ngượng nghịu vô cùng, đến tối vẫn biết điều ở yên trong phòng không ra ngoài.
Cơ mà đời người có ba gấp, lúc cậu ta ra khỏi phòng thì chợt phát hiện Nhan Húc đang ngồi dưới gốc cây anh đào nói chuyện điện thoại.
Nhan Húc dựa lưng vào thân cây, mặc áo ngắn tay cộng quần đùi, tay chân mảnh khảnh trắng nõn phát họa dưới ánh đèn sợi vôn-fram mờ nhạt, giọng điệu rất hào hứng: “….em sợ tín hiệu không được tốt, nên mới chạy ra ngoài.”
Chu Văn Cẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/3187704/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.