Nhan Húc có đôi mắt đen to tròn linh động, như nai con uống nước suối ăn cỏ xanh, lộ ra vẻ ngây thơ vô tội không rành thế sự, mỗi lần nhìn vào đôi mắt ấy, Tần Thâm đều không chống cự lại được.
Chỉ đành lo lắng suôn rồi nhìn thoáng qua Trình Phi Phàm bưng hai ly nước quay lại.
Trình Phi Phàm: Ơ
Tần Thâm trở lại chỗ ngồi, lão tam liền lại gần nói: “Lão đại, anh và tiểu tử kia kết thù khi nào vậy? Cậu ta còn lườm nguýt anh nữa chứ.”
Nhìn qua cái bàn nhỏ bên cạnh, thì không còn thấy cái gì nữa.
Bên cạnh Nhan Húc đang uống nước, không biết vì sao nhìn về phía họ mỉm cười, bị Trình Phi Phàm ghen tị kéo cánh tay lại, dời lực chú ý của cậu, sau đó phóng tầm mắt sắc lạnh qua bên họ.
Tam sư huynh thu tầm mắt lại, thấp giọng hỏi: “Tiểu tử kia hình như có địch ý với anh lắm đó. Sáng nay anh đã mắng cậu ta sao?”
Tần Thâm nhức đầu: “Thiếu niên ở cái tuổi này nói cái gì được chứ, không dễ dạy dỗ chút nào.”
Lão tứ tỏ ý đã hiểu gật đầu: “Bây giờ là thời kỳ phản nghịch, không thích bị kiểm soát.”
Lão tam: “Thiếu dạy dỗ chính là thiếu dạy dỗ.”
Lão tứ: “Ai, tôi nhớ cậu ta là học viên Vip của chúng ta mà, báo danh đấu một chọi một, đến lúc đó cậu là thầy dạy cho cậu ta, như vậy có thể danh chính ngôn thuận mà đánh cậu ta rồi.”
Cuộc họp nhỏ ban đầu giờ biến thành cuộc thảo luận về cách giáo dục con em, trong lúc hai sư đệ nhao nhao thảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoi-cay-anh-dao/148261/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.