Mưa to tầm tã.
Thành phố này mùa đông không có mưa nhiều, nhưng năm nay không bình thường, đã ba ngày mưa rồi. Mặc vài bộ quần áo cũng vô dụng, mưa giống như một tảng băng sắc bén hòa với gió, gió cuốn vào mặt, vào cổ, vào họng. Cậu cảm giác cổ họng mình như bị đứt thành đoạn, nhưng mở miệng ra lại chẳng phát ra tiếng nào, mắt cũng chẳng thể mở ra. Chân trái phía dưới đầu gối đau đến nỗi khả năng cao là đã gãy rồi. Mấy người này có người cầm theo ống kim loại.
"Mẹ nói, tài thật đấy."
"Vậy là được rồi. Đừng đạp bụng, cái đệt... Bảo mày đừng đạp nữa mà!"
"Ban nãy không phải rất khủng hổ sao, dậy đi... Ha, loại mày đánh nhau cũng biến thái phết đấy. Không tồi nha."
"Tao bảo dừng... Dừng hết lại! Dương Tử, mau gọi điện thoại đi."
......
Cảm giác như đang chìm sâu dưới đáy biển, ngũ tạng lục phủ đều đã bị áp lực nước chèn nát. Vị gỉ sắt cùng với nước biển tràn vào khí quản, cả thế giới đều đỏ tươi, mở mắt hay nhắm mắt cũng không phân biệt được, mà có lẽ là cũng không mở được ra.
......
"Lý Thấm Hòa, cô lớn lên có mắt. Tự cô nhìn đi, con trai cô muốn giết tôi. Nó muốn đánh chết tôi."
"Tôi cho nó ăn mặc, cho nó tiền đi học, nó lại muốn giết tôi?"
......
"Đến độ dậy thì? Một đứa con trai bình thường sẽ mộng tinh gọi tên cha đẻ của mình à?"
"Nó có bệnh thì phải cho nó đi chữa bệnh. Cô đây là đang lừa mình dối người!"
......
"Ông ta đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469716/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.