Đi từ công ty ra, Nhiếp Hàn Sơn lập tức gọi điện cho Dương Phàm Vĩ, hỏi lai lịch của tên da đen kia.
Trước một đoạn hôn nhân môn đăng hộ đối, vợ trước đương nhiên cũng không phải đèn cạn dầu, giờ phút này Dương Phàm Vĩ cũng đang sứt đầu mẻ trán, ngữ khí phiền không sao chịu nổi: "Xương mũi gãy, xương hàm cộng xương gò má lệch; thế là cũng được rồi mà, ông cũng không lỗ mấy."
Nhiếp Hàn Sơn cười: "Không được, phải để tên đó nói cho rõ ra ai là tên thần kinh."
Đầu kia cười một trận: "Vị kia nhà ông xuống tay căn bản không nể nang gì, xương mũi tên kia là cậu ấy đánh gãy, khí lực cũng không nhỏ hơn ông là bao."
Nhiếp Hàn Sơn cũng cười, lại không nói tiếp. Cửa xe đã mở ra mà người lại đứng bất động tại chỗ, Quan Hạc cũng không đi, dựa lưng vào thân xe phía sau nhìn hắn. Giờ phút này bãi đậu xe dưới hầm trống trơn không có ai, ánh sáng từ ngọn đèn cũ trên đỉnh đầu trút xuống, lẫn lộn với đám muỗi bay cuồn cuộn dưới ánh đèn, giống như nước trà ngâm qua đêm, lạnh mà đục.
Dương Phàm Vĩ lại tự bào chữa: "Lão Nhiếp sao lại có thể đi so đo với một tên súc sinh chứ? Sao lại ngây thơ như vậy được."
Giằng co không có kết quả, Dương Phàm Vĩ nói có người gọi đến, hắn đành phải cúp máy. Nhiếp Hàn Sơn nhét điện thoại vào túi, giơ tay đóng cửa xe cái rầm, tiếng vang vọng hết nửa cái bãi đỗ xe. Hai tay Quan Hạc nhét vào túi quần, nghiêng đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469715/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.