Tuần thi, Ôn Chước Ngôn bắt đầu ốm dài. Bác sĩ nói đây là do bị cảm nắng. Tám môn thì có năm môn là viết luận, nên mười ngày qua, trừ lúc ăn và ngủ, hầu như cậu chỉ ở trong thư viện. Mà mọi người đều biết điều hòa tổng ở thư viện còn không bằng cái quạt cũ. Mấy ngày vừa rồi gần như là cuộc sống ba điểm một vạch ở phòng y tế, thư viện và ký túc xá. Vô tri vô giác đã xong, thành tích nhiều môn không được như mong muốn, nhưng có một môn của Giải Tư là điểm cao lóa mắt.
Trước kỳ nghỉ, cậu và nhóm Thịnh Mẫn Hoa mời Giải Tư đi ăn cơm. Vốn Nhiếp Hàn Sơn nói sẽ đến nhưng sau đó lại lỡ hẹn.
"Dạo này Nhiếp ca bận quá."
Thịnh Mẫn Hoa cười mắng: "Có lúc nào anh ấy không bận sao?"
Về dự án của Nhiếp Hàn Sơn, ban đầu cậu cũng không ôm hy vọng về việc thật sự được đi so bản thảo. Sau đó, phía trên lại bỗng thông tri, nói là sếp Sở bảo cho tiểu Ôn đi trải đời.
Việc chưa bao giờ xảy ra lại thật sự xảy ra trước mặt Nhiếp Hàn Sơn. Lề mề đến muộn lại còn không có chỗ ngồi. Đang lúng túng, cậu cũng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của Nhiếp Hàn Sơn vẫn luôn hướng về phía mình. Có lẽ ấn tượng của cậu trong lòng hắn đã giảm nay lại càng giảm. Dù sao thì cũng không ai thích người muộn giờ cả.
Trong khoảng thời gian cả tháng trời chẳng gặp nhau ấy, cậu đều phải ép bản thân mình không được xuất hiện trong cuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469707/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.