Câu hỏi của Nhiếp Hàn Sơn không được đáp lại, Ôn Chước Ngôn không nói lời nào mà chỉ rúc đầu vào cổ hắn.
Mặt cậu nóng bỏng, cọ cho Nhiếp Hàn Sơn phát hoảng, không dám ở lại lâu nữa, lập tức ra ngoài tìm thang máy. Quan Hạc cũng coi như giúp đỡ hết mình, một đường theo hai người bọn họ xuống tận bãi đỗ xe, giúp một tay nhét Ôn Chước Ngôn vào ghế phó lái, thắt dây an toàn đầy đủ, sau đó nhìn Nhiếp Hàn Sơn mồ hôi đầy trán, nụ cuời trên mặt còn chưa khép lại.
Nhiếp Hàn Sơn liếc nhìn anh ta xem xét, ngoài cười nhưng trong không cười.
Tay Quan Hạc còn đặt trên cửa xe, mắt chớp chớp trông đến là xảo quyệt: "Thả người đi cuối cùng người lại bị người ta dụ đi mất, đành phải chịu thôi nhỉ?"
Nhiếp Hàn Sơn đẩy người ra ngoài, đóng cửa xe.
Điều hòa được bật lên, cuối cùng cũng bớt oi bức đi. Nhiếp Hàn Sơn không lái xe đi ngay lập tức, trước tiên hắn lấy ra một chai nước khoáng tu hết non nửa, sau đói lại vươn tay ra sờ sờ khóe mắt Ôn Chước Ngôn. Ôn Chước Ngôn đại khái là đau đầu, sau khi lên xe vẫn ôm đầu nhẹ giọng hừ hừ, âm thanh gãi cho hạ thân của Nhiếp Hàn Sơn trở nên "phấn chấn", nhưng hắn không để ý đến nó.
"Sở Kiêu bắt em đến đây à?"
Câu hỏi bỗng dưng bật ra, nghe lại càng giống như đang lầm bầm lầu bầu.
Tiếng rên rỉ ngừng lại, Ôn Chước Ngôn quay đầu chăm chú nhìn hắn, dần dần, như có một hiệu ứng đặc biệt trong điện ảnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469706/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.