Mạnh Uyên muốn mời Nhiếp Hàn Sơn đi ăn tối, nói đây là để chính thức biểu đạt lòng biết ơn. Thế nhưng Nhiếp Hàn Sơn vẫn báo bận mãi. Mà hắn cũng bận thật, tới nỗi thi thoảng mới gọi được cho Ôn Chước Ngôn một cuộc điện thoại. Ôn Chước Ngôn vô công rồi nghề, thường xuyên lên mạng thăm dò bạn bè. Không biết là có gì chặn cậu không mà trang chủ của Nhiếp Hàn Sơn rất trống, lần cuối đăng tải là hồi tết âm lịch. Tổng cộng có chín bức ảnh, nền ảnh là kiểu nhà cũ, trên tường treo đủ loại báo giấy. Loại nhà này Ôn Chước Ngôn mới chỉ từng ở vài ngày hồi còn bé. Lúc ấy bà cố qua đời nên bố mẹ dẫn cậu đến đó ở một tuần. Nhà cổ đặc biệt dễ bị ẩm ướt vào mùa mưa, trong nhà nồng nặc mùi ẩm mốc, thế là cậu sinh bệnh, bị họ hàng thân thích nói yếu quá, đành để bố cậu đưa cậu ra ngoài ở.
Từ ảnh chụp có thể thấy gia đình của Nhiếp Hàn Sơn rất đông người. Trong đó chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra người bố, một ông chú trông tháo vát hơn hẳn những người khác — đây không chỉ vì bộ quần áo chỉn chu hơn. Mặt ông tươi cười, trong con người lại cất giấu nhuệ khí. Có lẽ sau này có tuổi, Nhiếp Hàn Sơn cũng sẽ nhìn như vậy.
Lúc gọi điện truyền đạt lòng biết ơn của Mạnh Uyên, Ôn Chước Ngôn cũng đề cập đến chuyện này. Nhiếp Hàn Sơn cười nói: "Nhóc chắc là lão già đó có nhuệ khí chứ không phải sát khí chứ? Cái tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469696/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.