Bún ốc rất nhanh đã được bưng lên. Một bát hương liệu cực kỳ phong phú, một bát thì lại thiếu đi măng chua trắng nõn, nom có chút đơn điệu. Ôn Chước Ngôn trộn bún trong bát mình, liếc nhìn bát đối diện, "Nếu ngay từ đầu biết anh không ăn cái này thì em đã đưa anh sang bên cổng chính rồi."
Nhiếp Hàn Sơn chỉ cười, cười một hồi lại đột nhiên hỏi: "Em thích ăn món này sao?"
Ôn Chước Ngôn nói: "Món em thích ăn thì nhiều lắm."
Nhiếp Hàn Sơn hứng thú: "Vậy nói anh nghe em thích ăn những món gì nữa đi? Em có ăn sầu riêng không?"
Ôn Chước Ngôn gật đầu.
Nhiếp Hàn Sơn: "Đậu phụ thối thì sao?"
Ôn Chước Ngôn tiếp tục gật đầu, "Thôi anh đừng hỏi nữa, em còn thích ăn cả não heo. Nó trơn trượt, hút vào một cái là được, như thể đậu hũ ấy."
Nhiếp Hàn Sơn: "......"
Ôn Chước Ngôn vui vẻ hồi lâu.
Bát bún lớn thật ra cũng không quá nhiều, trong nháy mắt hai người đã ăn hết một nửa. Ôn Chước Ngôn ăn rất ngon miệng, liền xin ông chủ thêm một bát, còn hỏi Nhiếp Hàn Sơn có muốn không. Nhiếp Hàn Sơn gật đầu, thế là thêm một bát nữa, vẫn như trước không thêm măng chua nhưng cho thêm cay.
"Để em kể anh nghe một câu chuyện cười." Ôn Chước Ngôn giơ tay vặn quạt về số nhanh nhất.
Nhiếp Hàn Sơn ngẩng đầu, như cười như không mà nhìn cậu.
"Ngày xưa có một con thỏ." Ôn Chước Ngôn phớt lờ thái độ cười nhạo của hắn, "Nó đi câu cá."
Nhiếp Hàn Sơn "ừ" một tiếng, đợi đoạn tiếp theo.
"Ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-nhap-cao-hoang/469695/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.