Ôn Thủy buông đũa xuống nhìn những người khác, tầm mắt cuối cùng dừng lại trên người Tiền Hàng, “Anh cũng muốn hỏi đúng không? Từ ánh mắt anh tôi đã nhìn ra rồi.”
Tiền Hàng gãi gãi đầu, biểu tình của anh có rõ ràng như vậy sao.
Ôn Thủy lại nhìn Phương Chưng đang đứng bên cạnh Nguyễn Văn Hách, “Là cậu cái tên lắm mồm này nói à.”
Phương Chưng chạy đến bên cạnh Ôn Thủy ghé đầu lên vai y giả vờ khóc, “Người ta chính là vì tốt cho cậu mà ~ Tiểu Ôn Thủy đừng đánh tớ.”
“Trở về xử lý cậu sau.” Ôn Thủy đẩy Phương Chưng ra nói với bọn họ, “Hôm đó tôi té xỉu quả thật là vì nhớ tới mẹ, năm đó tôi tận mắt thấy mẹ nhảy xuống từ trên nóc tòa nhà đó, tôi từng tự hỏi bản thân không chỉ một lần, rằng mẹ như vậy có phải tại tôi?”
“Xác thật là tại anh.”
Lời này của Tiền Hàng vừa ra, Phương Chưng đã nhẹ nhàng thọc anh một cú, anh không đoái hoài Phương Chưng tiếp tục nói: “Nếu như anh ít tiếp cận bà ấy, tinh thần bà ấy sẽ không sụp đổ.”
Ôn Thủy đột nhiên đứng dậy níu lấy cổ áo Tiền Hàng, Phương Chưng sợ bọn anh đánh nhau bèn ngăn giữa hai người, Hướng Cát Trình vội chạy qua kéo bọn anh qua.
“Anh muốn nói đó là mẹ của anh, nên anh không thể không thân cận.” Tiền Hàng ngay cả nhúc nhích cũng không, vẫn như cũ ngồi trên ghế ngẩng đầu nhìn Ôn Thủy, “Nhưng mẹ anh lại không thể nào khống chế hành vi của mình, đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-biet-dinh/1873522/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.