Tiền Hàng nhìn người đàn ông tên Trương Đào kia cười nói, “Tôi không có ý gì khác, em có muốn qua chơi với anh ta không, anh ta chơi vui hơn thỏ đó.”
Nguyễn Văn Hách bán tín bán nghi, nhưng vẫn đi qua nói chuyện với Trương Đào. Trương Đào còn đang khóc, mắt sưng đỏ không biết đã khóc bao lâu, cho dù Nguyễn Văn Hách ngồi trước mặt hắn cũng không thấy.
“Này, đừng khóc nữa, còn thích khóc hơn tui.” Nguyễn Văn Hách dòm Trương Đào, cũng không biết Trương Đào khóc mấy ngày rồi không rửa mặt dơ hầy.
Trương Đào còn đang chùi nước mắt, phát hiện bên mình có người thì trong miệng lầm bầm lầu bầu nhỏ giọng nói chuyện. Nguyễn Văn Hách nghe không rõ nên tiến lại gần, thật đúng là nghe rõ được hắn nói gì, là đang nói lời xin lỗi.
“Nếu anh đã khó chịu như vậy, vậy sao trước đây lại gây gổ với mẹ?”
“Éo liên quan tới mày.” Tay chùi nước mắt của Trương Đào có một giây cứng lại.
“Tôi muốn hỏi, bởi vì gần đây quan hệ giữa tôi và mẹ cũng không tốt.” Nguyễn Văn Hách từ từ gác đầu lên đầu gối, cậu đã bốn năm ngày không gặp mẹ rồi, quả thật là rất nhớ.
Trương Đào thả tay chùi nước mắt xuống nhìn Nguyễn Văn Hách, Nguyễn Văn Hách trông thấy ý hỏi thăm trong mắt hắn, đứt quãng kể lại chuyện trước đó, nói rất mơ hồ cũng rất loạn, nhưng hắn lại nghe rất nghiêm túc.
“Đây đều là chuyện nhỏ, không so được với chuyện của tôi.” Trương Đào nhớ đến chuyện kia, vành mắt lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-biet-dinh/1873504/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.