Bận rộn cả một ngày Tiền Hàng tan ca về nhà, mở đèn phòng khách lên liền trông thấy Nguyễn Văn Hách nằm trên sô pha như một con cún, anh còn cho rằng Nguyễn Văn Hách chết trong nhà rồi, cậu bò dậy ôm lấy chân anh khóc.
“Đường lang, em sắp đói chết rồi, cho em ăn cho em ăn ~”
“Ha ha ha… muốn ăn thì đừng chọt tôi nhột, nhóc điên này.” Tiền Hàng vội vàng tránh Nguyễn Văn Hách xa một chút, đây chính là một con quỷ chết đói, “Không phải tôi đã chuẩn bị cơm trưa cho em rồi sao, em không ăn?”
“Nguội quá, ăn được mấy miếng.” Nguyễn Văn Hách chẹp chẹp miệng.
Tiền Hàng ném áo khoác lên sô pha đi vào nhà bếp, “Không phải tôi đã dạy em cách dùng lò vi ba sao, lại nói em không biết dùng bếp gas hâm nóng chút à?”
Nguyễn Văn Hách theo Tiền Hàng vào nhà bếp, lúc này Tiền Hàng đang kiểm tra lò vi ba trong bếp, sau khi xem xong phi thường trịnh trọng hỏi Nguyễn Văn Hách, “Em có biết con gấu làm sao mà chết không?”
“Ngu chết.”
“Vậy còn heo?”
“Đói chết, em không phải, em còn chưa đói chết.”
“Là ngu chết, phích điện chưa cắm!”
Tiền Hàng thiếu chút nữa tức cười, anh cho rằng Nguyễn Văn Hách có bao nhiêu thông minh, không ngờ là một nhân sĩ bị chướng ngại sinh hoạt. Nguyễn Văn Hách đại khái là thấy tủi thân, rũ mắt nhìn lò vi ba.
“Thôi đi, ngày mai em theo tôi đến bệnh viện ăn đi. Biết ngồi xe buýt chứ, đi thẳng đường 15, xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duoc-biet-dinh/1873503/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.