Liên tiếp mấy tuần sau đó, Nguyên An và Vũ Phong không gặp lại nhau, cũng không liên lạc. Hình như là cậu giận cô vì chuyện hôm trước ở nhà lúc cả hai học nhóm mất rồi. Mặc dù hôm đó Vũ Phong đã giả lả bảo không sao, nhưng cô cũng nhận ra rằng cậu có chút khó chịu.
...
Chẳng mấy chóc mà đến giữa tháng Bảy, tiết trời lúc này còn nóng hơn cả hồi đầu hè. Mấy tuần nay sau đợt học bồi dưỡng rồi thì có người được nghỉ rất chi là thong thả. Sáng ngủ nướng đến trưa, rồi lại dậy ăn uống và vẽ vời linh tinh cả ngày. Tiệm bánh bây giờ đã có nhân viên nên cũng không cần phải đi giao hàng như hồi trước nữa. Đăng Anh cũng vừa thi chuyển cấp xong, nên ở nhà nghiễm nhiên có hai con "lười", ăn rồi ở trên phòng miết, chẳng thấy mặt mày đâu. Cái tin thằng bé Đăng Anh đã thi đỗ vào trường cấp ba quốc tế Á Âu, nơi chị ba nó đang học đã nổi khắp xóm, ai cũng khen nhà ông bà Lam có phúc, đẻ ba đứa con "xứng đáng đồng tiền bát gạo", đứa nào đứa nấy cũng đều học giỏi và ngoan ngoãn. Mẹ của tụi nó chỉ biết cười trừ. Đây này xứng đáng ghê, trừ chị hai đã đi làm ra thì sáng giờ mặt trời đã lên đỉnh đầu rồi mà chưa thấy mặt mũi đứa nào hết.
12 giờ trưa, Hạ Anh mở cửa phòng ra thì gặp thằng em quý hóa của mình cũng vừa dậy cùng một lúc.
- Dậy sớm dữ!
- Chị cũng đâu có khác em. Cá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-yeu-ai-khac-anh/2955001/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.