Qua mấy ngày nắng gắt thì trời lại đổ mưa không ngừng. Mưa tháng Bảy, nặng hạt và dai dẳng, khiến cho người ta cũng lười biếng ra ngoài vào mấy ngày này.
- Dạo này lục nghề rồi hay gì mà cậu chơi tồi thế Vũ Phong? - An Kỳ lên tiếng với cái giọng đầy "phán xét" thằng bạn. Hôm nay được hôm rảnh rỗi nên cả đám lại tụ tập đi đánh bida ở nhà Thế Khải. Dù sao thì Vũ Phong nói là không muốn đua xe nên mấy người bọn họ cũng không buồn chơi bộ môn có phần nguy hiểm đó nữa. Thôi thì "lành mạnh" vậy.
- Chẳng hiểu sao mấy hôm nay không tập trung được cái quái gì hết! - Có người họ Đàm nào đó bỏ cây cơ xuống, lại một góc ngồi và không thèm chơi nữa.
Thế Khải thấy vậy liền cười cười:
- Sao? Tâm trạng chắc đang hướng về em nào chứ gì? Nên mới không tập trung được.
Câu nói đó khiến cho Gia Hưng như "bắt được vàng":
- Em nào thì mấy cậu cũng biết rồi mà. Cơ mà chủ thớt lên tiếng tâm sự với anh em vài câu đi. Có gì thì bọn này mới giúp được!
Vũ Phong lườm ba cái người đang nói nhảm kia một cái:
- Gì chứ? Các cậu bị gì vậy? Ăn với chả nói.
Rồi cậu nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đang đổ mưa không ngớt. Chóc chóc lại lấy điện thoại ra như đang kiểm tra gì đó. Rồi lại cười cười. Trông rất "đáng nghi".
- Xem người ta đang đợi tin nhắn của cô nào kìa các cậu. Vũ Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-yeu-ai-khac-anh/2954997/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.