“Oái—” Dịch Trần Lương ngửa đầu nhìn anh, tư thế này làm cổ cậu hơi đau. Cậu bắt lấy tay Vân Phương đứng lên, vươn tay ôm lấy cả người anh, “Anh đừng như vậy.”
Vân Phương tùy ý để cậu ôm, những cảm xúc bạo ngược cùng cảm xúc không biết tên trong lòng nháy mắt tán loạn.
Dịch Trần Lương thở dài, “Anh có giết bao nhiêu người tôi cũng không thèm sợ, đừng có lấy chuyện này khích tôi.”
Vân Phương ngơ ngẩn.
Dịch Trần Lương ôm lấy xoa xoa lưng anh, “Tôi không sao mà anh đừng sợ.”
“Tôi không sợ.” Vân Phương nhíu mày.
“Không có mà gần nửa đêm chạy từ Bắc Kinh về Vu thành?” Dịch Trần Lương ôm anh không buông tay, “Đêm nay ai đến cũng không đáng sợ bằng anh đâu. Anh làm tôi sợ chết được.”
Vân Phương đưa tay xoa đầu cậu, rũ mắt không nói lời nào.
Dịch Trần Lương biết tật xấu này của anh, không vui hay buồn bực trong lòng đều thích giấu nhẹm, ngậm miệng không nói lời nào. Cứ vậy tìm một góc xó xỉnh ngồi trồng nấm, không thèm để ý ai.
Trước nay Vân Phương không hành động như vậy trước mặt cậu, cậu còn tưởng lớn lên mình hết tật xấu này nhưng giờ thì chắc là không phải rồi.
Dịch Trần Lương kéo anh ra phòng khách uống miếng nước.
Vân Phương gấp gáp trở về chưa kịp uống chút nước nào, bây giờ nghĩ thấy cũng khát thật. Anh ngồi xuống sô pha không nhanh không chậm uống hết một ly nước.
“Lúc anh ở phòng cấp cứu tôi cũng sợ vậy.” Dịch Trần Lương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-thoi-diem/3505863/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.