Ngày hôm thi đấu, An Lạc đi theoTrương Nhiên đến nhà thi đấu từ sớm, đến sớm như thế chỉ có huấn luyệnviên đến xem tuyển thủ luyện tập với nhân viên.
An Lạc còn hồi hộp hơn cả Trương Nhiên, luôn khích lệ anh: “Anh chớ căng thẳng, thả lỏng đi nhất định phải thả lỏng...”
Trương Nhiên bật cười: “Vốn không sao cả, nhưng em vừa nói như thế, đúng là có chút căng thẳng.”
An Lạc trợn mắt với anh: “Nhiều chuyện thế? Có tinh em đánh anh không!”
”Đến đây!” Trương Nhiên giang hai tay ra.
An Lạc tức đến mức bật cười.
Thời gian dần trôi, khoảng cách đến kì thi chính thức từ từ đến gần, An Lạc với tư cách người nhà đi lên khán đài ngồi xem.
Dần dà, phóng viên với nhiếp ảnh gia đã tề tựu, lúc này An Lạc mới biết rằng trận đấu lần này thật sự rất quan trọng.
Sân vận động rất lớn, lúc này người đến xem gần hai ngàn người, cả sân vận động ồn ào vô cùng.
Nhìn về phía bể bơi, cách An Lạc có mấy chục mét.
Lúc này hẳn Trương Nhiên đang chuẩn bị ở đằng au, An Lạc không yên lòng, nắm chặt điện thoại.
”Tuyển thủ tổ thứ nhất hãy chuẩn bị sẵn sàng, năm phút sau kì thi đấu sẽ bắt đầu!”
Tiếng thông báo truyền đến từ loa phát thanh.
Trương Nhiên ở tổ ba, áp lực không lớn lắm, nhưng dáng vẻ lo lắng của An Lạc quá mức rõ ràng, một bác gái bên cạnh kéo áo cô: “Em gái, em là bạn thân của tuyển thủ à?”
”Không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nhin-xuong-day/2727920/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.