Gần đây An Lạc cứ cảm thấy có phải do mình đã lâu không giao tiếp với đàn ông, cho nên khi đối mặt với cánhnam giới đều gặp chướng ngại hay không, nếu không vì sao hễ đứng trướcmặt huấn luyện viên của mình là lại cứ nói năng lộn xộn như thế.
Cô nhịn không được nhìn Hứa Tam Diệp đang bận rộn bên buồng làm việc bên cạnh: “Tam Tam, khả năng giao lưu của chị thế nào?”
Hứa Tam Diệp nhìn An Lạc một cái, rồi tiếp tục cúi đầu gõ chữ: “Rất tốt mà, sao nào?”
An Lạc sực nhớ tên đại nương Hứa Tam Diệp này nhiều lắm cũng chỉ có ba phần năm nam tính, thế thì chứng minh được cái gì chứ.
”Không có gì.” An Lạc thở dài.
Hứa Tam Diệp nghi hoặc nhìn cô: “Chị cả ngày nghĩ cái gì đấy? Lại còn than thở nữa?”
”Nghĩ chuyện quốc gia đại sự có được không?” An Lạc trả lời qua quít.
Hứa Tam Diệp nhấc đầu lên khỏi máy tính trước mắt, đẩy ghế xoay vănphòng đi đến buồng làm việc của An Lạc: “Này, tôi nói chị đấy, vẫn nênnhanh chóng tìm bạn trai chút đi, cứ như vậy nữa chị sẽ uất ức đấy.”
An Lạc khẽ sửng sốt, mặc kệ cậu ta: “Tránh ra tránh ra, đừng có nguyền rủa tôi, bạn trai đâu phải dễ tìm chứ.”
”Chị chưa tìm làm sao mà biết? Chỗ tôi có mấy người anh em vẫn còn độc thân, chi bằng...”
An Lạc nghe thấy thế nhanh chóng ngắt lời: “Xin người tha cho tôi, mẹ tôi chưa càm ràm chết người thì giờ lại đến lượt cậu!”
Hứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nhin-xuong-day/2727857/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.