Giang Thanh không chịu được nữa, dù có nói thế nào Phúc cũng không muốn cùng cô ta ân ái...dù chỉ một lần. Cô ta bật khóc nức nở "Tại sao? Tại sao lại không thể được? Em có gì không sánh bằng con nhỏ đó? Địa vị? Địa vị thì đúng là không bằng. Nhan sắc? Anh nhìn kĩ đi, em đẹp hơn nó rất nhiều. Nhân cách? Em chắc chắn em là người chững chạc hơn nó, mạnh mẽ hơn nó gấp nhiều lần. Tại sao? Tại sao hết lần này đến lần khác anh vẫn khước từ em? Tại sao chứ?"
Giang Thanh khóc nức nở, uất ức một bụng, nhưng đáp lại cô ta là sự im lặng. Tức lại càng tức. Cô ta hét lớn hơn "Hay anh thấy tình cảm của em chưa đủ? Vậy anh nói xem. Em phải làm sao?"
Tuy anh lạnh lùng, hơi vô tình một chút, nhưng con người anh chưa bao giờ xem nhẹ tình cảm của mình hay của bất cứ ai khác. Anh cố gắng gở tay Giang Thanh ra khỏi người mình, sức không ngang nhau, Giang Thanh không thể nào cố gắng hơn được nữa, đành buông tay ra. Phúc quay lại, lờ đờ nhìn người con gái trước mặt, "Tôi không bao giờ xem nhẹ tình cảm của ai cả, nhưng với cô chỉ dừng lại ở mức người quen, tôi không hề có hứng thú. Xin cô đi nghỉ đi."
Phúc vừa nói xong bất ngờ bị Giang Thanh chồm người tới chặn miệng bằng một nụ hôn rực lửa. Phúc cố chống cự nhưng uống khá nhiều cộng với nụ hôn này làm anh không đủ sức. Trong mắt anh trời đất đã quay cuồng nay lại càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nghi-em-se-thuoc-ve-nguoi-khac/2958267/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.