Doãn Ước nằm trên giường, để Kỷ Tùy Châu đắp mặt nạ cho mình.
Kỷ Tùy Châu học gì cũng rất nhanh, mới nói được hai câu anh đã mau chóng bắt đầu, chất lượng hoàn thành còn tốt hơn cả Doãn Ước.
Đắp mặt nạ xong anh xoay cổ tay, bắt đầu mát-xa bả vai cho Doãn Ước. Phụ nữ mang thai luôn vất vả. Kỷ Tùy Châu hiện tại kiêm nhiều chức, còn học mát-xa ở chỗ ông nội, đặc biệt dùng để phục vụ “bà xã đại nhân”.
Doãn Ước được anh xoa bóp đến khoan khoái, mơ màng gần như sắp ngủ thiếp đi. Lúc sắp ngủ, cô nhớ đến lúc chiều gặp Sandy, lại lần nữa mở to mắt.
– Hạ Tịch sao rồi?
– Không có tin tức.
– Thần kỳ thật, cô ta có thể chạy đi đâu chứ?
– Đất nước rộng lớn như vậy, ném một người như cô ta vào, chẳng qua là đem muối bỏ biển. Nghĩ lại Doãn Hàm, Trương Thiêm, còn có Ngải Băng kia, ai cũng là lẩn trốn nhiều năm không bị phát hiện. Sức người luôn có hạn, tìm người không phải chuyện dễ dàng.
– Họ không giống, sau lưng họ có người giúp đỡ.
– Sao em cho rằng sau lưng Hạ Tịch không có ai giúp đỡ?
Yếu trâu còn hơn khỏe bò, Hạ Tịch sống sung sướng an nhàn nhiều năm, làm gì không có quen biết ai. Chỉ là không biết người giúp đỡ cô ta có năng lực bao lớn, có năng lực bảo vệ cô ta được bao lâu.
– Hôm nay Sandy nói với em, chị ấy không muốn truy cứu trách nhiệm của Hạ Tịch. Nếu chị ấy không muốn truy cứu, viện kiểm sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai/1275645/chuong-96-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.