Mười giờ sáng, Doãn Ước đi lang thang trong khách sạn.
Tháng mười hai, thành phố H nước đóng thành băng, cô lạnh đến run rẩy, miễn cưỡng ra ngoài đi dạo một vòng thật sự không chịu nổi, chạy trở vào đại sảnh khách sạn.
Bên trong hệ thống sưởi ấm rất đủ, ấm lạnh luân phiên, cô liền hắt hơi mấy cái. Mới vừa thọt tay vào túi tìm khăn, lại có người đưa khăn tay đến.
Doãn Ước vừa thấy là Trịnh Đạc, mỉm cười nhận lấy.
– Một mình ra ngoài, không sợ à?
– Không sao, diện mạo em an toàn mà, đừng sợ đừng sợ.
Trịnh Đạc nhìn chằm chằm cô, vẻ mặt nghiêm túc:
– Ừ, rất an toàn. Mắt mũi lông mày đều dính lại với nhau.
Hai người vừa nói vừa đi, ghé vào một quán cà phê nhỏ ngồi xuống gọi thức uống. Doãn Ước ủ tách trà trong tay, cả người mới hoàn toàn ấm lại.
Trịnh Đạc liền hỏi cô:
– Ra ngoài tìm Hà Mỹ Hi à?
– Dạ, có phải ngốc lắm không? Nhưng em không cam tâm.
– Em không ngốc-Trịnh Đạc vỗ vỗ tay cô- Tâm trạng của em, anh có thể hiểu, thật sự có thể hiểu.
Giữa hai người rơi vào im lặng ngắn ngủi, Doãn Ước không thể đoán được nguyên nhân anh hiểu, nhưng lại không chủ động hỏi được. Cho đến khi Trịnh Đạc tự điều chỉnh được cảm xúc rồi, như là thuật lại, càng như hồi tưởng đến chuyện anh trai anh.
Lần đầu tiên nghe chuyện Trịnh Ngọc là từ miệng của Kỷ Tùy Châu, đó chỉ là một quan điểm cá nhân, hôm nay lại được nghe kỹ càng hơn.
Trịnh Đạc rất sùng bái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai/1275563/chuong-42-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.