Nơi này hẻo lánh, bảng hướng dẫn hiển thị khách sạn năm sao gần nhất phải đi mất nhiều giờ. Doãn Ước bất đắc dĩ, hỏi anh:
– Có thể đổi khách sạn ít sao hơn được không?
– Ừ.
Doãn Ước lập tức tìm kiếm lần nữa, trên bản đồ hiện lên hai chữ: Như Gia.
Kỷ Tùy Châu nhắm mắt nghỉ ngơi, không thấy cảnh này.
Kỹ thuật lái xe của Doãn Ước đỡ hơn năm năm trước, lúc này trên đường cũng vắng vẻ, nhiều lúc trên đường lớn chỉ có mỗi xe họ, rất thích hợp để cô tập lái.
Giọng nữ trong hướng dẫn vẫn nói không ngừng, như là có tác dụng thôi miên, Kỷ Tùy Châu nghe cũng bắt đầu lim dim, bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ.
Ngủ một lúc cũng bắt đầu nằm mơ, giấc mộng chính là chuyện lúc nãy anh nghĩ đến. Doãn Ước khi đó là cô gái không hiểu thế sự, mỗi lần anh ôm vào lòng, luôn cảm thấy mạnh một chút sẽ bẻ gãy cô làm đôi.
Anh lại nghĩ tới tâm trạng lúc vừa mới tiếp cận Doãn Ước. Khi đó anh không có tình cảm gì với cô, luôn cảm thấy cô gái này ồn ào lại đáng ghét. Lúc nào cũng nghĩ chờ đến ngày nào đó bắt được em trai cô, liền một cước đá văng cô cho khỏe.
Sau lại ở bên nhau khá lâu, cũng quen với tính tình của cô, hôm nào mà cô dịu dàng ân cần anh ngược lại thấy không thoải mái. Dạy cô lái xe, học viên như cô còn bình tĩnh hơn huấn luyện viên là anh nữa, còn luôn dùng lời nói trêu chọc anh. Anh đương nhiên không khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai/1275549/chuong-35-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.