Một nhà hàng hạng sang chỉ dành cho những người có tiền cho nên sự xuất hiện của tôi chẳng khác gì làm vấy bẩn nơi này, khiến cho rất nhiều người đi qua không ngừng quay đầu lại nhìn. Thậm chí nhân viên cũng tỏ ra khó chịu, liếc mắt nhìn tôi liên tục xem tôi đã rời đi chưa, đến khi không chịu được nữa họ cũng bước lại gần, không hề nể nang mà trực tiếp ngỏ ý muốn đuổi khách.
– Chị à, nãy giờ tôi thấy chị đã đứng ở đây tận 3 tiếng rồi, không biết là chị có ý định muốn vào ăn không? Nếu không thì làm phiền chị tìm chỗ khác để ngồi ạ, chứ chị như thế này cũng không tiện cho chúng tôi kinh doanh ạ.
Tiêu hóa hết câu nói ấy, tôi ngẩn người, không nghĩ rằng mình đã ngồi đợi ở đây tận 3 tiếng đồng hồ rồi. 3 tiếng đồng hồ rồi mà đối phương cũng chưa ra, bên ngoài thì mưa càng nặng hạt hơn và lạnh hơn, ngồi lâu bây giờ chân tay tôi cũng trở nên tê dần hết rồi. Tôi biết mình ngồi ở đây là không được, nhưng tôi chỉ còn duy nhất cơ hội này thôi, nếu bây giờ mà bỏ qua thì tôi chẳng biết bám víu hay tìm ai để cầu cứu nữa.
Vất hết cái gọi là lòng tự trọng sang một bên, tôi nhìn người nhân viên kia, nhẹ giọng nói.
– Tôi đang chờ một người ở trong nhà hàng, chắc là họ sắp ra rồi. Mấy bạn có thể cho tôi ngồi đây một tí nữa được không? Chỉ một tí thôi, xong chuyện là tôi sẽ đi ngay.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai-2/2449736/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.