Sau câu nói ấy của tôi, bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt hơn, Nga vừa nãy hùng hổ bao nhiêu thì lúc này lại yên lặng nhìn tôi đầy xót xa bấy nhiêu. Tôi hiểu cô ấy muốn tốt cho tôi, cô ấy kỳ vọng vào việc tôi có thể quay lại với Dương, để tôi có anh làm chỗ dựa chống lưng cho những giông tố ngùn ngụt thi nhau kéo đến. Tôi hiểu hết, nhưng tôi không thể trách được, bởi vì dù sao cô ấy cũng không hiểu hết được mọi chuyện đến cùng là như nào.
Thở hắt ra một hơi dài, tôi bảo với cô ấy.
– Thôi được rồi, không nhắc lại chuyện này nữa. Dù sao cũng là quá khứ, người ta cũng có gia đình của người ta, mình chen chân vào cũng không tốt.
– Nhưng mà… mình có cảm giác sếp đối với cậu không hẳn là dứt tình cảm đâu. Nếu dứt, không tự dưng mà anh ấy giúp cậu bao nhiêu là chuyện, lo lắng cho cậu từng tý thế này.
– Suy cho cùng mình vẫn là nhân viên của Nhật Thành, anh ấy là cấp trên, quan tâm đến cấp dưới có gì mà gây nghi ngờ. Chưa kể đây là mình bị đối tác làm khó nữa.
Chuyện ngày hôm qua, mặc dù anh không giống trong những câu chuyện ngôn tình là xả thân giúp tôi dập lửa, nhưng tôi cũng không thể phủ nhận việc anh cứu tôi khỏi mấy gã đối tác đồi bại kia, đưa tôi vào bệnh viện. Nói thật tôi cũng muốn cảm ơn anh lắm, có điều… thái độ của anh đã rõ ràng là muốn xa lánh tôi, tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai-2/2449721/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.