Trước kia gia đình tôi không có tiền, hoàn cảnh khó khăn nên những loại dầu gội tôi dùng đều là loại rẻ tiền được làm từ bồ kết với các loại lá cây. Thời đó, nhắc đến mấy cái nhãn hiệu ấy có khi chẳng một ai biết vì nó có bao giờ được quảng cáo xuất hiện nhiều ở trên Tivi hay là các trang mạng xã hội đâu. Và Dương cũng là một trong số đó.
Dạo ấy, dưới tán cây ánh nắng mùa thu, tôi lặng lẽ ngồi ở ghế đá học bài, Dương yên tĩnh ở bên cạnh chăm chú quan sát, thi thoảng những ngón tay sẽ luồn vào mái tóc của tôi vuốt nhẹ, sau đó mỉm cười.
Cô thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi, mặc chiếc váy dài màu cánh sen và chiếc áo sơ mi cộc tay bằng vải bông màu trắng, bĩu môi nhìn người thanh niên, khẽ nhăn mày than vãn.
– Anh đừng phá, để nguyên cho em học bài đi. Ngày mai em có một bài kiểm tra rồi, nếu điểm thấp là cuối năm sẽ không có học bổng nữa.
– Yên tâm, chắc chắc sẽ được.
Nói xong, Dương lấy từ trong quyển sách của anh ra một tấm ảnh, tôi nghiêng đầu nhìn, phát hiện đó là bức ảnh chụp tôi thì có chút giật mình, hỏi ngược lại anh.
– Sao lại có cái này? Từ bao giờ thế?
– Mới thôi. Để xem nên viết cái gì bây giờ nhỉ?
– Anh định viết cái gì?
– Công chúa của tôi.
Bốn từ sến sẩm ấy khiến tôi không nhịn được mà bật cười một cách ngặt nghẽo, tuy nhiên sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai-2/2449719/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.