Câu trả lời của tôi khiến cho sắc mặt của Dương có chút tái đi, trong một khắc đôi đồng tử xẹt qua buồn bã lẫn đau lòng. Anh định bước tiếp lên túm lấy tôi, nhưng lần này bản thân tôi đã đủ cảnh giác rồi, nên chỉ cần anh tiến một bước là tôi nhất định sẽ lùi một bước, đến khi cánh tay chạm vào nắm đấm cửa, lúc ấy bản thân mới hít vào một hơi thật sâu, lần nữa cất giọng kiên định nói.
– Tôi nghĩ chúng ta đã nói rõ ràng mọi chuyện rồi, cho nên… tôi hi vọng anh sẽ không nói về điều này thêm bất kỳ một lần nào nữa.
– Em sợ cái gì? Tôi đã nói là mọi chuyện cứ để tôi lo, tôi giải quyết hết, sẽ không có một ai bắt nạt được em nữa. Việc của em chỉ cần cứ là chính em là được.
– Tôi đúng là rất sợ anh, nhưng không có nghĩa là anh nói gì thì tôi cũng sẽ nghe theo. Tổng giám đốc, tôi xin nhắc lại một lần nữa, tôi..không muốn quay lại. Xin anh, từ bây giờ trở đi hãy coi tôi như một người nhân viên bình thường giống như bao người khác, đừng ném cho tôi chút ngoại lệ nào cả.
Trước những lời nói này của tôi, gương mặt của Dương vô cùng tĩnh lặng, anh nhìn thẳng về phía tôi, gần như là chất vấn.
– Em định tránh tôi tới khi nào?
– Tôi không tránh anh, tôi đây là đang rạch ròi mọi chuyện với anh. Còn nếu anh cứ cố tình ép tôi, tôi sẽ từ chức.
– Em đe dọa tôi?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dung-nen-gap-lai-2/2449701/chuong-27.html